THÁNH GIUSE ĐAU KHỔ

Rev. Raymond M. Hữu Thảo, cmc

Chủ đề Ngày Thánh Mẫu năm nay là: “Dưới chân Thánh Giá Chúa, có Mẹ Người” .  Chỗ đứng của Đức Mẹ Đồng Công là ngay dưới chân cây Thánh Giá.

Nhưng  chỗ đứng của Cha Thánh Giuse  là chỗ đứng của một vị gia trưởng, trong một gia đình Thánh Thiện siêu việt, trong đó có người VỢ rất thánh thiện, và người CON vô cùng thánh thiện – có người VỢ  rất đau khổngười CON vô cùng đau khổ.

Tin Mừng của Luca (Luc 2,41-51), có thể được gọi là Tin Mừng về sự đau khổ của Cha Thánh Giuse”.

Phúc Âm đã ghi lại những đau khổ mà Cha Thánh Giuse đã trải qua, như:

- Sự việc Đức Trinh Nữ mang thai Con Chúa.
- Khi Chúa  Giáng Sinh nơi chuồng bò.
- Đang đêm phải chạy trốn lưu vong nơi xứ lạ quê người.
- Sống khó nghèo và bị khinh chê tại quê hương,…

Nhưng đau khổ “ba ngày lạc mất Con yêu dấu” là đau khổ lớn lao hơn hết của Ngài.

Bao nhiêu đau khổ trước đây, hai Đấng luôn có Chúa Giêsu ở trên cánh tay hay hiện diện kề bên, nên đau khổ chỉ là một thử thách.  Lần này Thánh Tử rời khỏi tầm tay hai Đấng mà không hề để lại một dấu tích gì. Ba ngày biệt tăm, là ba ngày khổ đau vô hạn cho vị gia trưởng Giuse.

Điều thật kỳ diệu là khi gặp lại Chúa Giêsu trong Đền Thờ,  Cha Thánh Giuse đã không nói nửa lời. Sự đau khổ đầy nhẫn nhục của vị “Thánh Trầm Lặng”  đã khiến Đức Mẹ phải lên tiếng thay.

Đức Mẹ lên tiếng vì Thánh Giuse hơn là vì chính bản thân mình: “Con ơi, sao Con lại làm như thế cho Cha và Mẹ? Con thấy không, Cha ConMẹ Con đã phải đau khổ tìm Con” (Luc. 2,48).

Người ta thường gọi “đời là bể khổ”, nhưng đúng hơn phải gọi là “biển” khổ.

Chẳng ai được “tòan sự lành” như ông phú hộ trong Phúc Âm, mà hầu hết phải bước qua ngưỡng cửa đau khổ.  

Linh mục, tu sĩ có đau khổ của linh mục tu sĩ.
Giáo dân có đau khổ của giáo dân. Có người được mặt này, nhưng mặt khác lại không được. “Được cái bát, nhưng mất cái mâm”;  “Được cái lọ, nhưng mất cái chai”.

Cũng chẳng mấy ai phải đau khổ thử thách lớn lao như ông Gióp trong Cựu Ước: con cái chết hết, gia sản bị cướp sạch, thân thể thối rữa vì ung nhọt, bị vợ và bạn bè hất hủi kinh chê…Ông vẫn nhẫn nhục chịu đựng và Chúa đã ghé mắt thương ông.

Như vậy đau khổ là  con đường, là cái đà và là ngưỡng cửa để bước vào vinh quang.

Một ông trùm kia hốt hỏang chạy vào trình cha xứ:
- Thưa cha, ở ngòai nhà thờ có một tên khủng bố đang qùi cầu nguyện.
Cha xứ rất ngạc nhiên hỏi lại:
- Tại sao ông biết đó là tên khủng? Có mang súng đạn gì không?
- Súng đạn thì không thấy, nhưng chỉ nghe thấy nó cầu nguyện rằng:
Nạy Chúa, con xin nạp MÌN dưới chân Chúa, và đang hướng NÒNG về Chúa!”   Thưa cha, “nạp mìn và hướng nòng” thì đúng là khủng bố!

Hậu qủa của khủng bố đau khổ,

Và nếu xét theo khía cạnh này, thì khủng bố chưa hẳn là phải dùng đến súng, đạn, bom, mìn:

- Người chồng nào đó suốt ngày phải nghe những lời đay nghiến, chì chiết, lẻo nhẻo của một người vợ… ông ta có thể đang phải sống chung với “khủng bố.

- Lại có những người vợ tần tảo, xuôi ngược bôn ba, thức khuya dậy sớm, gặp phải ông chồng ăn chơi, lười lĩnh, tiền bạc trong nhà mang đi dâng cúng vào vương quốc Casino…chị ta cũng phải chịu cái đau do một người khủng bố” gây nên.

- Rồi đến những người mà chúng ta giao tiếp hàng ngày, có khi là những “khuôn mặt hình trái tim”, dễ mến, dễ thương, trông thấy là “bắt mắt”,  -  Nhưng đôi khi lại gặp phải những người có khuôn mặt hình viên đạn”,  nhìn thấy là “nóng” liền!  Và nếu nói truyện với họ thêm 5 phút nữa, chúng ta sẽ phải nhức đầu đến 5 ngày…Đích thực họ cũng là những người làm chúng ta phải đau khổ, giống người bị “khủng bố nội tâm”.

Tại một nhà thờ Tin Lành, sau khi đã được vị mục sư chứng hôn, chú rể dẫn cô dâu đến cám ơn. Chú rể nói:
- “Thưa ngài, chúng con phải trả lệ phí bao nhiêu?”
Mục sư đáp:
- “Anh trả nhiều hay ít tùy theo vợ anh đẹp hay xấu. Vợ đẹp, ủng hộ nhiều, anh vui, tôi cũng vui”.
Nghe xong, chủ rể liền trao cho mục sư 1 đôla .
Sau đó, vị mục sư đến gần quan sát rất kỹ cô dâu,… rồi lấy trong túi áo của mình một vật gì đó, đặt vào tay chú rể và nói:
- “Đây, ta thối lại cho con 50 xu!”

Với nền kinh tế đang xuống dốc như hiện nay, 50 xu chẳng mua được vật gì đáng kể, nhưng những đau khổ nho nhỏ theo kiểu “50 xu thì lại đầy ắp trong cuộc đời.

Đau khổ, dù lớn như kiểu “khủng bố” hay cỏn con “50 xu” đều là cơ hội tốt để chúng ta lập công phúc đời sau. Vì như lời Thánh Phaolô dạy: “ Những đau khổ đời này, không thể sánh ví được với vinh quang lớn lao mà Thiên Chúa sẽ ban tặng ở đời sau” (Rm, 8,18).

Những chiếc gai nhọn trên mão gai ghim vào đầu Chúa cũng chảy máu như những chiếc đinh cắm ngập tay chân Ngài.

Ngày xưa, Cha Thánh Giuse bị lạc mất Chúa chỉ có 1 lần, và Ngài đã tìm lại được vĩnh viễn và không bao giờ phải mất nữa.  Còn chúng ta, đã từng bị lạc mất ân sủng của Chúa nhiều lần;  nhưng hỏi rằng, lương tâm chúng ta có cảm thấy đau khổ,  nhức nhối, và hối hả đi tìm Chúa như Cha Thánh Giuse đã làm?

Chỉ có những ai đã một lần khóc than vì đau khổ tội lỗi, mới  biết được mùi vị chua xót của nước mắt ăn năn.

Tại Nazareth, Cha Thánh Giuse đã sống đời thường giống như mọi người chúng ta. Ngài đã cảm nghiệm no đầy mầu nhiệm đau khổ,  vì thế, Thiên Chúa đã ban cho Ngài một đôi tay giáng phúc thi ân đối với những ai đau khổ chạy đến nhờ Ngài.

Qúi ông bà và anh chị em rất thân mến,

- Một khoa học gia phát minh ra được kỹ thuật mới, tuyệt hảo,
chúng ta gọi đó là: tài năng.

- Một người đặt bút ký 50 ngàn đôla tặng cho người nghèo,
chúng ta gọi đó là: từ thiện.

-   Một người mua món đồ trị giá 5 đô, mang về sơn sửa,
đánh bóng, đặt trong cửa tiệm, bán lại với giá 10 đô,
chúng ta gọi đó là: thương mại.

- Còn ai vui chịu đau khổ hàng ngày mà theo Chúa, sẽ được chính Chúa Giêsu gọi là: môn đệ của Ngài.

__________________________________________________________
Bài chia sẻ trong Thánh Lễ
Kính Thánh Cả Giuse
Marian Days 2008 Carthage, Missouri